1. Plays: 30

    Actually I really tried everything I could
    and gave you everything I had

    But it has just never worked.

     
  2. July.

    Sắp đến sinh nhật. Lúc đó sẽ đang quay cuồng với End of Course assessment và một vài thứ khác. Lúc đó rất có thể sẽ đi lang thang trong cái thành phố xa lạ này, một mình. Sinh nhật 22 tuổi.

    22 tuổi mẹ tôi cưới bố sau 4 năm hoàn toàn tự lập ở HN. 22 tuổi chị tôi lấy chồng sau những ngày tháng dài sống xa gia đình. 22 tuổi tôi hoàn toàn không biết mình sẽ phải làm gì, sẽ phải đi về đâu.

    Mấy hôm nay tôi khóc nhiều. Chuyện mới, chuyện cũ, chuyện thật, chuyện ảo. Ước gì sống được hời hợt một chút, dễ quên đi một chút. Mùa hè là mùa thật ám ảnh. Mùa hè năm ngoái tôi đã từng bị tổn thương đến tột cùng. Nếu sau này có lấy chồng tôi sẽ chỉ cưới vào mùa thu/mùa đông. Và con cái sẽ không bao giờ sinh ra giữa cung Cự Giải.

    Muốn về nhà-của-mình. Buồn thật.

     
  3. 01:04 19th May 2012

    Notes: 6

    Reblogged from rungbachduong

    Tags: movielifediary


    Nếu phải dùng một tính từ thôi để nói về Dành cho tháng Sáu, có lẽ tôi sẽ dùng từ “giản dị”. Đã lâu tôi không ra rạp mua vé để xem phim Việt Nam (ngoại trừ một lần sang trường Bách khoa xem Đừng đốt … miễn phí, nhưng đó cũng là gần 2 năm trước), nhưng qua những gì tôi thấy trên các bộ phim truyền hình, cuộc sống hiện đại của người Việt, đặc biệt là người thành phố, luôn hiện lên với vẻ hào nhoáng giả tạo, biệt thự, xe hơi, nhà chọc trời…, học sinh “kém” hơn chút đỉnh thì là iPhone, iPod, LX, SH,… Đó là một “hội chợ phù hoa” mà người Pháp đã dành hẳn một tính từ (và nụ cười mỉm) để mô tả nó - bourgeois hay giàu xổi. Dành cho tháng Sáu không như thế, cả bộ phim là một câu chuyện giản dị về những đứa học trò giản dị, với những ước mơ cũng giản dị.

    Dành cho tháng Sáu xoay quanh những ngày hè của Kiên, Hoàng và Minh, ba cô cậu học trò chuẩn bị bước vào những ngày tháng cuối cùng của đời học sinh, hai người đầu là cầu thủ, còn cô bé cuối cùng là manager của đội bóng rổ trường Duy Tân (lấy bối cảnh là trường Phan Đình Phùng, một ngôi trường cổ và có địa thế vào loại đẹp nhất Hà Nội). Tháng Sáu đến, sách vở không còn là nỗi lo thường trực, thay vào đó là bóng rổ, là nghỉ hè, và tất nhiên, là những “mối tình đầu” của tuổi học trò. Truyện phim không có gì phức tạp, Kiên (Huỳnh Anh) đẹp trai, giỏi bóng rổ nhưng lại xin học ở trường Duy Tân - ngôi trường có đội bóng rổ “tệ” tới mức một tay cầu thủ “không hiểu có mặt ở trên sân để làm gì” như Hoàng (Quốc Trung) cũng có chân. Lý do đơn giản nằm ở cô bé manager của đội - Minh (Thiên Tú), giản dị (khác hẳn stereotype trong phim truyền hình bây giờ là nữ sinh nhà giàu là cứ phải nhuộm tóc, dùng điện thoại xịn, đi xe xịn!), cá tính, thông minh và rất duyên. Lấy hết sự tự tin có thể, Kiên mang hoa đến “tỏ tình” với Minh và bị cô bé nhẹ nhàng, nhưng cương quyết, từ chối vì “chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này”. Cậu chàng “thất tình” bèn bỏ luôn về Thái Nguyên nghỉ hè, bỏ mặc lại đội bóng rổ Duy Tân vốn đã yếu nay còn yếu hơn ngay trước trận đấu quan trọng với đội bóng vô địch Lý Thường Kiệt. Chẳng còn cách nào khác Hoàng và Minh phải lên Thái Nguyên mong thuyết phục Kiên quay trở lại để duy trì chút hy vọng chiến thắng nhỏ nhoi của Hoàng trong trận đấu cuối cùng của cầu thủ vụng về nhưng vô cùng yêu bóng rổ này.

    Như đã nói ở trên, cốt truyện của Dành cho tháng Sáu giản dị như chính những nhân vật của nó, bộ phim không có những điểm cao trào (về mặt cảm xúc hay hành động) và cũng chẳng có những nút thắt-mở theo thị hiếu thông thường (đây cũng là lý do tôi sợ rằng phim sẽ khó lòng ăn khách, vì vừa thiếu vẻ hào nhoáng, vừa thiếu kịch tính kiểu “thị hiếu” thì khó lòng thu hút số đông khán giả vốn đã quá quen những bộ phim hài nhảm, hành động hoành tráng hay ngồn ngộn “trai xinh, gái đẹp”). Có thể nói Dành cho tháng Sáu là những mảng sống, mảng suy nghĩ của ba cô cậu học trò được kết nối với nhau bằng những buổi tập, trận thi đấu bóng rổ. Người xem như tôi thực sự thấy nhẹ nhõm và thư giãn khi chứng kiến những cô cậu học trò buồn, vui, phấn khích, sầu não một cách rất chân thật, rất chân thật theo cái kiểu “dở dở ương ương” của tuổi mới lớn. Tôi cũng rất vui khi thấy đã lâu lắm rồi (hay chưa bao giờ?) tuổi học trò được mô tả thật như thế, không cường điệu, không “giáo dục đạo đức”, và tràn đầy tiếng cười qua từng khung hình (tôi rất thích trường đoạn Kiên, Hoàng và Minh ở Thái Nguyên). Có cảm giácDành cho tháng Sáu của bạn Nguyễn Hữu Tuấn rất gần với những bộ phim độc lập mới nổi gần đây của Mỹ như Juno, nhưng xem xong phim (và luôn ám ảnh trong đầu cái tease trailer rất hay của Dành cho tháng Sáu lồng nhạc của Joe Hisaishi) tôi lại thấy bộ phim cũng lại gần với cái đơn giản của phim Nhật Bản, điển hình là Only Yesterday của Isao Takahata. Nói về nhạc phim, theo cá nhân tôi thì đây là một trong những điểm thành công nhất của Dành cho tháng Sáu - phim lồng rất nhiều nhạc, đa phần là rock Việt, nhạc được lồng rất “đắt”, phù hợp với cung bậc cảm xúc của nhân vật trong phim và trợ giúp rất nhiều cho cốt truyện ít kịch tính. Tôi đọc thấy phim được quay bằng Canon 5D, nếu vậy thì lại càng thấy phục bạn Tuấn hơn vì phim của bạn được quay rất đẹp, các khung hình có gam màu ấm, góc quay không bị gò bó càng làm bộ phim trở nên nhẹ nhõm với người xem, kể cả với những pha bóng rổ tốc độ, bối cảnh phim cũng được chọn rất kỹ lưỡng, đẹp, nhưng không phải cái đẹp hoành tráng, kỳ vĩ của nhà cao ốc, của thắng cảnh thiên nhiên mà là cái đẹp giản dị, thanh bình của những khu tập thể cũ kĩ, của một góc phố Hà Nội xanh ngắt, và của đồng quê thiên nhiên (Thể thao Văn hóa có một bài review khá hay phân tích chuyện phim dùng Canon 5D để quay thế nào). Tóm lại theo tôi dù có thiếu đôi chút kịch tính (sẽ được cải thiện nếu phim dài hơn và được đầu tư nhiều hơn?) nhưng Dành cho tháng Sáu vẫn là bộ phim học trò đáng xem, đáng xem theo tiêu chuẩn phim nói chung chứ không phải theo tiêu chuẩn “phim Việt Nam”.

    Một khung hình đẹp của phim

    Không biết có phải tình cờ (hay là chiến thuật marketing của đoàn làm phim?) mà Dành cho tháng Sáura mắt đúng vào những ngày học trò lớp 12 chia tay nhau để bước vào cuộc đời mới-không có nhau bên cạnh. Tôi nhớ là vì đây cũng là dịp kỉ niệm lớp tôi chia tay, chia tay trong những giọt nước mắt mà chẳng hiểu sao mình khóc, để rồi mãi đến năm, mười năm sau mới nhận ra đó chính là những giọt nước mắt, những cái ôm hôn, bắt tay li biệt cái giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời, li biệt những người bạn mà sau này có khi chẳng bao giờ ta còn gặp lại. Xem xong phim bạn tôi có hỏi, rút cục tên phimDành cho tháng Sáu có nghĩa gì? Quả thực tôi cũng không rõ, và cũng chẳng muốn đoán già đoán non khi mà cái sự giản dị của bộ phim có lẽ cũng không buộc khán giả phải làm cái việc như vậy. Chỉ mong là những ai đã từng có một tháng Sáu cuối cùng của tuổi học trò - như tôi, hoặc đang tận hưởng những ngày cuối cùng trong đời học sinh - như những cô cậu khóc lóc chia tay được chụp ảnh đầy trên báo mạng, hãy đi xem bộ phim này để rồi lưu giữ cho mình một chút kỉ niệm trong sáng của thời học sinh. Tôi nhớ sau khi tốt nghiệp cấp III lớp tôi có đi xem bộ phim Tuổi dậy thì (Change) của Hàn Quốc ngoài rạp Quốc gia, một phim hài vui vui kiểu Hàn mà nội dung tôi cũng không còn nhớ rõ, nhưng đến tận bây giờ khi ai đó nhắc đến tên phim này, tôi vẫn thấy chút gì đó bùi ngùi khi nghĩ về những tháng ngày đẹp đã không bao giờ còn quay trở lại. Hy vọng Dành cho tháng Sáu cũng sẽ làm được điều đó - giúp những cô cậu đang chia tay có được chút kỉ niệm “để dành” cho sau này khi nghĩ về thời học sinh.
     
  4. 22:20 26th Apr 2012

    Notes: 1290

    Reblogged from sonechka-beo-se

    Tags: life

    Nông thôn có nỗi buồn của nông thôn. Thành thị có nỗi buồn của thành thị. Tưởng là thế. Cho nên ở nơi này ngóng vọng về nơi kia. Nhưng thật ra, chẳng có nơi nào là đáng buồn. Chỉ có con người buồn.

    Quay trở lại nơi này, thấy nhiều bạn chỉ 16-17 tuổi, tuổi dùng Tumblr ngày càng trẻ. Mình loanh quanh xem chỗ này chỗ kia, thấy nhiều bạn viết tâm trạng thế, kiểu già dặn, kiểu từng trải, kiểu quằn quại đau đớn. Xong lật thêm mấy trang nữa mới phát hiện ra các bạn còn chưa đến 20 tuổi.

    Chẳng hiểu các bạn buồn cái gì? Gia đình các bạn không hạnh phúc ư? Bố mẹ các bạn bỏ mặc không đoái hoài đến các bạn ư? Hay có ai đó phản bội niềm tin chân thành của các bạn? Hay tình yêu của các bạn, các bạn bắt buộc phải hi sinh? Các bạn có phải vật lộn tự kiếm tiền, có phải tự tính xem mỗi ngày mình nên tiêu bao nhiêu để mỗi đêm đi ngủ không thấy đói? Người nhà các bạn ốm đau bệnh tật, toàn những bệnh nan y, tốn kém tiền của không?

    Chắc chắn là không. Vậy thì kêu gào cái gì? Ra cái vẻ tâm trạng xám xịt làm cái gì? Cái tuổi 17-18-19-20 ấy, sao không vui? Sao không tận hưởng hạnh phúc trong khi cuộc sống của các bạn may mắn đủ đầy như vậy?

    Những nhóc con 17-18 tuổi tỏ vẻ như mình có tâm hồn của một cô gái 27-28 bằng những đoạn viết lủng củng giả tâm trạng, bằng những trích dẫn triết lý thối trong những tiểu thuyết diễm tình hiện đại made in China, bằng những nickname sặc mùi Hán giả sâu sắc cá tính kiểu Mộc Miên, San San, Lim Lim, Khiết này Khiết nọ : Thật nực cười! Thật nham nhở! Thật phí phạm!

    Các bạn có bao giờ nghĩ rằng: có những người chẳng mong ước điều gì cao vời hơn chính những điều mà các bạn đang có hay không? Tuổi trẻ. Gia đình êm ấm. Được đi học. Có cơm ăn áo mặc.

    Các bạn may mắn như vậy, sao còn chối bỏ may mắn của mình, để khoác lên cuộc đời các bạn một tấm áo choàng sũng nước (thật ra là do các bạn nhúng nó dưới vòi hoa sen trong phòng tắm sạch sẽ của nhà mình chứ chẳng phải tại các bạn đã đứng hàng giờ đội mưa ngoài đường)?

    Những người gặp mưa bão, những người run rẩy hứng chịu tường đợt mưa buốt giá táp thẳng vào mặt và kiên trì chống chọi đợi cơn gió đi qua - những người đó, họ sẽ không viết về nỗi đau như cách các bạn viết. Bởi vì nỗi đau của họ là thật. Còn các bạn chỉ là một thứ “giả tâm trạng” không hơn.

    Nếu chưa từng thật sự gặp những chuyện khiến tim các bạn đau thắt đến nỗi chỉ muốn chết cho xong thì hãy lấy làm mừng và trân trọng những năm tháng phổ thông trung học và cả những năm đại học của các bạn nữa, đó là khoảng thời gian nên sống đúng với tuổi trẻ của mình, tận hưởng những điều may mắn mà cuộc sống dành cho mình.

    Tự bi kịch hóa cuộc sống của mình là một điều hoàn toàn không nên làm. Cái bi kịch thật sự của cuộc đời, mình chắc chắn ở độ tuổi các bạn, với hoàn cảnh gia đình quá êm đềm như của các bạn, các bạn hoàn toàn chưa hiểu được nó kinh khủng đến như thế nào đâu.

    Vậy thì đừng tỏ ra bị kịch, nếu như các bạn chưa từng trải qua bi kịch. Hãy nói về tuổi trẻ, về hạnh phúc, về may mắn mà các bạn đang có - có một cách thật sự, không cần tự vẽ vời nên. Được sống êm đềm bình yên, sống đúng với tuổi của mình là một diễm phúc tối thượng không phải ai cũng có. Tại sao lại khoác lên cho mình những tấm áo giả buồn, giả từng trải quá rộng như vậy? Có gì hay ho đâu?

    Như này, bi kịch hóa bản thân là cái trò quá thường gặp ở các bạn trẻ bây giờ rồi. Các bạn tự vẽ ra bi kịch, khoác nó lên người, lâu dần chính các bạn cũng tin mình là 1 người đầy bi kịch thật <— đây là cái nguy hiểm nhất. Nên ai đụng vào, nói gì, các bạn cũng nhảy lên như thật. Tuổi 16-17-20 mà gia đình đầy đủ, đủ ăn đủ mặc, ko bị ngược đãi, thì có cái quái gì đau khổ đến tối đen như chị Dậu thế nào? Đừng có bắt chước Haruki Murakami vì các bạn chưa đủ tầm đâu, buồn cười lắm :)) Buồn bã thất vọng là một chuyện, ai chả có lúc, nhưng bi kịch là một chuyện hoàn toàn khác nhé. Đến sau 20 tuổi mà cuộc đời vẫn là một số 0 tròn trĩnh (như mình này :)) ) thì (thỉnh thoảng) hẵng kêu. Chẹp. 

    Thêm cái hình cho đậm chất troll =)) Còn cái nữa gì mà: Bạn tuổi teen và bạn bị tự kỷ. You must be so unique. =)) mà tìm lại mãi ko ra, buồn quá =)

     
  5. Hà Nội ơi chờ nhé. 1 tuần nữa bọn mình về rồi.

     
  6. 14:54 19th Apr 2012

    Notes: 116

    Reblogged from cuong205a

    Tags: life

    <Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức…>

    “…

    Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm

    Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá

    Bình Dương: đội cẩn thận

    Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h

    Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào

    Bình Dương: dạo này

    Bình Dương: đi Việt Đức

    Bình Dương: anh hay gặp

    Bình Dương: nhiều trường hợp

    Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm

    Bình Dương: theo đúng nghĩa đen

    Bình Dương: nữa

    Bình Dương: hôm trc

    Bình Dương: ở Việt Đức

    Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi

    Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới

    Bình Dương: nên hơi nhạy cảm

    Bình Dương: có 1 cậu

    Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em

    Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm

    Bình Dương: tai nạn xe máy

    Bình Dương: thế rồi

    Bình Dương: các cô dì chú bác

    Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở

    Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu

    Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết

    Bình Dương: não chết rồi

    Bình Dương: cứu thế nào được

    Bình Dương: tức là

    Bình Dương: cậu ý chỉ

    Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm

    Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội

    Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất

    Bình Dương: thế là xuất huyết não

    Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ

    Bình Dương: làm não sưng phù lên

    Bình Dương: mất chức năng -> chết não

    Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập

    Bình Dương: phổi vẫn thở tốt

    Bình Dương: thế rồi

    Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo

    Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu

    Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra

    Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân

    Bình Dương: ko cho vào

    Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy

    Bình Dương: bác ý ko khóc được

    Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con

    Bình Dương: nhìn nó

    Bình Dương: 1 lúc

    Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ

    Bình Dương: bác ý nói với nó

    Bình Dương: “dậy đi con”

    Bình Dương: “dậy đi về với bố”

    Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh

    Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?

    Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường

    Bình Dương: chẳng nói gì nữa

    Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về

    Bình Dương: chẹp

    Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả

    Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy

    Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ

    Bình Dương: anh thấy

    Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh

    Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này

    Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào

    Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn

    Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa

    Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì

    Bình Dương: liệu mình có ân hận ko

    Bình Dương: khá là day dứt

    Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay

    Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h

    Bình Dương: người chết thì an lành

    Bình Dương: chỉ day dứt người sống

    Bình Dương: bác ý còn bảo

    Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”

    Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”

    Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”

    Bình Dương: anh lấy ống nghe

    Bình Dương: đưa cho bác ý

    Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối

    Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe

    Bình Dương: từ hồi đi viện đến h

    Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi

    Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế

    Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ

    Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?

    Bình Dương: trước cái chết

    Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm

    Bình Dương: anh cũng nhận ra

    Bình Dương: những lúc như thế

    Bình Dương: không thấy đám bạn đâu

    Bình Dương: quanh mình

    Bình Dương: chỉ có gia đình

    Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y

    Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu

    Bình Dương: chắc không đến kịp

    Bình Dương: hoặc sợ quá không đến

    Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko ?

    Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

     
  7. Phụ nữ là để yêu, chứ không phải để hiểu.

    Mình thấy đàn ông cũng chẳng khác gì. Càng hiểu càng thấy mệt, càng biết càng thấy chán. Chắc cứ nhắm mắt mà yêu cho lành.

     
  8. 17:26 6th Apr 2012

    Notes: 38

    Reblogged from cabenho

    Tags: bookmovieYouI me myselflife

    1. Midori: But when you take me, you take only me. And when you hold me in your arms, you think only about me. Is that clear?
    2. Toru: I understand exactly.
    3. Midori: I don't care what you do to me, but I don't want you to hurt me. I've had enough hurt already in my life. More than enough. Now I want to be happy.
     
  9. Plays: 10

    I believe in Karma what you give is what you get returned
    I believe you can’t appreciate real love ‘til you’ve been burned
    I believe the grass is no more greener on the other side
    I believe you don’t know what you’ve got until you say goodbye.

    Thật là chẳng liên quan nhưng cả chiều nay trong đầu cứ quay quay 2 bài này. 

    Chiều buông rã rời 
    Ru lòng thôi mơ

     
  10. “Trên đường đi, tôi suy nghĩ rất nhiều, nhiều lắm. Vừa đi nước mắt vừa rơi. Sau này mỗi khi đi đường tôi lại tự hỏi: Một ngày có bao nhiêu người đàn bà vừa đi vừa khóc vì một người đàn ông?”

     
  11. 03:22

    Notes: 2

    Tags: quotelifealone

    “Mình không bằng con ếch, vì con ếch biết tin vào cảm giác của bản thân nó, còn mình lại đi tin vào người khác.”

     
  12. 03:25 17th Mar 2012

    Notes: 7

    Tags: piclife

    
http://9gag.com/gag/3398908

lol girl just try to get out =)

    http://9gag.com/gag/3398908

    lol girl just try to get out =)

     
  13. 15:47 12th Mar 2012

    Notes: 31

    Reblogged from sonechka-beo-se

    Tags: picquotebooklife

    
‎Khi ta ngủ với rất nhiều phụ nữ thì trên thực tế đó chẳng qua chỉ là một người mà thôi. Nàng chỉ thay đổi tên, thay đổi làn da, vóc dáng, giọng nói. Độ dài của mái tóc, vòng ngực, cách xén cạo lông vùng kín, màu sắc đồ lót nàng mặc có thể biến hóa. Nhưng ta vẫn luôn nói với nàng đúng những câu ấy, ta luôn làm với nàng đúng những hành động ấy, ta luôn hoàn thành đúng những động tác ấy…
Tất cả được lặp đi lặp lại hằng đêm với những phụ nữ khác nhau kèm theo ánh mắt ngất ngây của đứa trẻ đang mở một gói quà. Sự thay đổi bao giờ cũng kéo theo sự lặp lại. Và nghịch lý thay, cứ chung thủy với một phụ nữ duy nhất lại giúp ta có được sự đổi mới. 
Những anh chàng Don Juan thật quá thiếu trí tưởng tượng. Ta cứ ngỡ Casanova là người theo chủ nghĩa Stakhanov trong khi anh ta chỉ là gã lười biếng. Bởi có thay đổi người tình thì cũng uổng công thôi, ta vẫn mãi là gã đàn ông ấy, gã đàn ông lúc nào cũng chủ trương càng phải nỗ lực ít thì càng tốt. Chung thủy đòi hỏi nhiều tài năng hơn.
Kẻ ích kỷ lãng mạn - Beigbeder

    ‎Khi ta ngủ với rất nhiều phụ nữ thì trên thực tế đó chẳng qua chỉ là một người mà thôi. Nàng chỉ thay đổi tên, thay đổi làn da, vóc dáng, giọng nói. Độ dài của mái tóc, vòng ngực, cách xén cạo lông vùng kín, màu sắc đồ lót nàng mặc có thể biến hóa. Nhưng ta vẫn luôn nói với nàng đúng những câu ấy, ta luôn làm với nàng đúng những hành động ấy, ta luôn hoàn thành đúng những động tác ấy…

    Tất cả được lặp đi lặp lại hằng đêm với những phụ nữ khác nhau kèm theo ánh mắt ngất ngây của đứa trẻ đang mở một gói quà. Sự thay đổi bao giờ cũng kéo theo sự lặp lại. Và nghịch lý thay, cứ chung thủy với một phụ nữ duy nhất lại giúp ta có được sự đổi mới.

    Những anh chàng Don Juan thật quá thiếu trí tưởng tượng. Ta cứ ngỡ Casanova là người theo chủ nghĩa Stakhanov trong khi anh ta chỉ là gã lười biếng. Bởi có thay đổi người tình thì cũng uổng công thôi, ta vẫn mãi là gã đàn ông ấy, gã đàn ông lúc nào cũng chủ trương càng phải nỗ lực ít thì càng tốt. Chung thủy đòi hỏi nhiều tài năng hơn.

    K ích k lãng mn - Beigbeder

    (Source: cunzk)

     
  14. Niềm tin đã vỡ rồi, nhặt lại làm gì nữa cho xước bàn tay.