<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" version="2.0"><channel><atom:link rel="hub" href="http://tumblr.superfeedr.com/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"/><description>I’m walking across an empty land.</description><title>Sth only I know</title><generator>Tumblr (3.0; @rinangela)</generator><link>http://rinangela.tumblr.com/</link><item><title>♥ ❤ ❥ ❣ Happy birthday my love :* ❣ ❥ ❤ ♥
Ngày này năm ngoái đến...</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_m4c2gwD5Sz1qc46qho1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;♥ ❤ ❥ ❣ Happy birthday my love :* ❣ ❥ ❤ ♥&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Ngày này năm ngoái đến ngày này năm nay, có một vài thứ vẫn y nguyên nhỉ :p&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/23426269872</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/23426269872</guid><pubDate>Mon, 21 May 2012 01:10:08 +0700</pubDate><category>pic</category><category>You</category><category>diary</category><category>I me myself</category></item><item><title>Dành cho tháng Sáu (2012) </title><description>&lt;a href="http://grenouille-vert.blogspot.com/2012/05/danh-cho-thang-sau-2012.html"&gt;Dành cho tháng Sáu (2012) &lt;/a&gt;: &lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;br/&gt;&lt;img height="709" src="http://4.bp.blogspot.com/-OeiVccySG5s/T7jZ-Fcvd9I/AAAAAAAABfQ/b2id2IH8ZK8/s1600/pc4.jpg" width="500"/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Nếu phải dùng một tính từ thôi để nói về &lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt;, có lẽ tôi sẽ dùng từ “giản dị”. Đã lâu tôi không ra rạp mua vé để xem phim Việt Nam (ngoại trừ một lần sang trường Bách khoa xem &lt;em&gt;Đừng đốt&lt;/em&gt; … miễn phí, nhưng đó cũng là gần 2 năm trước), nhưng qua những gì tôi thấy trên các bộ phim truyền hình, cuộc sống hiện đại của người Việt, đặc biệt là người thành phố, luôn hiện lên với vẻ hào nhoáng giả tạo, biệt thự, xe hơi, nhà chọc trời…, học sinh “kém” hơn chút đỉnh thì là iPhone, iPod, LX, SH,… Đó là một “hội chợ phù hoa” mà người Pháp đã dành hẳn một tính từ (và nụ cười mỉm) để mô tả nó - &lt;em&gt;bourgeois&lt;/em&gt; hay &lt;em&gt;giàu xổi&lt;/em&gt;. &lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt; không như thế, cả bộ phim là một câu chuyện giản dị về những đứa học trò giản dị, với những ước mơ cũng giản dị.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt; xoay quanh những ngày hè của Kiên, Hoàng và Minh, ba cô cậu học trò chuẩn bị bước vào những ngày tháng cuối cùng của đời học sinh, hai người đầu là cầu thủ, còn cô bé cuối cùng là &lt;em&gt;manager&lt;/em&gt; của đội bóng rổ trường Duy Tân (lấy bối cảnh là trường Phan Đình Phùng, một ngôi trường cổ và có địa thế vào loại đẹp nhất Hà Nội). Tháng Sáu đến, sách vở không còn là nỗi lo thường trực, thay vào đó là bóng rổ, là nghỉ hè, và tất nhiên, là những “mối tình đầu” của tuổi học trò. Truyện phim không có gì phức tạp, Kiên (Huỳnh Anh) đẹp trai, giỏi bóng rổ nhưng lại xin học ở trường Duy Tân - ngôi trường có đội bóng rổ “tệ” tới mức một tay cầu thủ “không hiểu có mặt ở trên sân để làm gì” như Hoàng (Quốc Trung) cũng có chân. Lý do đơn giản nằm ở cô bé &lt;em&gt;manager&lt;/em&gt; của đội - Minh (Thiên Tú), giản dị (khác hẳn &lt;em&gt;stereotype&lt;/em&gt; trong phim truyền hình bây giờ là nữ sinh nhà giàu là cứ phải nhuộm tóc, dùng điện thoại xịn, đi xe xịn!), cá tính, thông minh và rất duyên. Lấy hết sự tự tin có thể, Kiên mang hoa đến “tỏ tình” với Minh và bị cô bé nhẹ nhàng, nhưng cương quyết, từ chối vì “chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này”. Cậu chàng “thất tình” bèn bỏ luôn về Thái Nguyên nghỉ hè, bỏ mặc lại đội bóng rổ Duy Tân vốn đã yếu nay còn yếu hơn ngay trước trận đấu quan trọng với đội bóng vô địch Lý Thường Kiệt. Chẳng còn cách nào khác Hoàng và Minh phải lên Thái Nguyên mong thuyết phục Kiên quay trở lại để duy trì chút hy vọng chiến thắng nhỏ nhoi của Hoàng trong trận đấu cuối cùng của cầu thủ vụng về nhưng vô cùng yêu bóng rổ này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;&lt;span&gt;Như đã nói ở trên, cốt truyện của &lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt; giản dị như chính những nhân vật của nó, bộ phim không có những điểm cao trào (về mặt cảm xúc hay hành động) và cũng chẳng có những nút thắt-mở theo thị hiếu thông thường (đây cũng là lý do tôi sợ rằng phim sẽ khó lòng ăn khách, vì vừa thiếu vẻ hào nhoáng, vừa thiếu kịch tính kiểu “thị hiếu” thì khó lòng thu hút số đông khán giả vốn đã quá quen những bộ phim hài nhảm, hành động hoành tráng hay ngồn ngộn “trai xinh, gái đẹp”). Có thể nói &lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt; là những mảng sống, mảng suy nghĩ của ba cô cậu học trò được kết nối với nhau bằng những buổi tập, trận thi đấu bóng rổ. Người xem như tôi thực sự thấy nhẹ nhõm và thư giãn khi chứng kiến những cô cậu học trò buồn, vui, phấn khích, sầu não một cách rất chân thật, rất chân thật theo cái kiểu “dở dở ương ương” của tuổi mới lớn. Tôi cũng rất vui khi thấy đã lâu lắm rồi (hay chưa bao giờ?) tuổi học trò được mô tả thật như thế, không cường điệu, không “giáo dục đạo đức”, và tràn đầy tiếng cười qua từng khung hình (tôi rất thích trường đoạn Kiên, Hoàng và Minh ở Thái Nguyên). Có cảm giác&lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt; của bạn Nguyễn Hữu Tuấn rất gần với những bộ phim độc lập mới nổi gần đây của Mỹ như Juno, nhưng xem xong phim (và luôn ám ảnh trong đầu cái &lt;em&gt;tease trailer&lt;/em&gt; rất hay của Dành cho tháng Sáu lồng nhạc của Joe Hisaishi) tôi lại thấy bộ phim cũng lại gần với cái đơn giản của phim Nhật Bản, điển hình là &lt;em&gt;Only Yesterday&lt;/em&gt; của Isao Takahata. Nói về nhạc phim, theo cá nhân tôi thì đây là một trong những điểm thành công nhất của &lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt; - phim lồng rất nhiều nhạc, đa phần là rock Việt, nhạc được lồng rất “đắt”, phù hợp với cung bậc cảm xúc của nhân vật trong phim và trợ giúp rất nhiều cho cốt truyện ít kịch tính. Tôi đọc thấy phim được quay bằng Canon 5D, nếu vậy thì lại càng thấy phục bạn Tuấn hơn vì phim của bạn được quay rất đẹp, các khung hình có gam màu ấm, góc quay không bị gò bó càng làm bộ phim trở nên nhẹ nhõm với người xem, kể cả với những pha bóng rổ tốc độ, bối cảnh phim cũng được chọn rất kỹ lưỡng, đẹp, nhưng không phải cái đẹp hoành tráng, kỳ vĩ của nhà cao ốc, của thắng cảnh thiên nhiên mà là cái đẹp giản dị, thanh bình của những khu tập thể cũ kĩ, của một góc phố Hà Nội xanh ngắt, và của đồng quê thiên nhiên (&lt;a href="http://www.thethaovanhoa.vn/176N20120519070029875T133/phim-danh-cho-thang-sau-quay-bang-may-anh-van-cam-xuc.htm"&gt;Thể thao Văn hóa có một bài review khá hay phân tích chuyện phim dùng Canon 5D để quay thế nào&lt;/a&gt;). Tóm lại theo tôi dù có thiếu đôi chút kịch tính (sẽ được cải thiện nếu phim dài hơn và được đầu tư nhiều hơn?) nhưng Dành cho tháng Sáu vẫn là bộ phim học trò đáng xem, đáng xem theo tiêu chuẩn phim nói chung chứ không phải theo tiêu chuẩn “phim Việt Nam”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-OUnu9CYEvpw/T7jpyp62KZI/AAAAAAAABfc/OsEDKc7yc4U/s1600/20120517095312_Danh-cho-thang-sau-2.jpg"&gt;&lt;img border="0" height="180" src="http://2.bp.blogspot.com/-OUnu9CYEvpw/T7jpyp62KZI/AAAAAAAABfc/OsEDKc7yc4U/s320/20120517095312_Danh-cho-thang-sau-2.jpg" width="320"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;Một khung hình đẹp của phim&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;&lt;span&gt;Không biết có phải tình cờ (hay là chiến thuật marketing của đoàn làm phim?) mà &lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt;ra mắt đúng vào những ngày học trò lớp 12 chia tay nhau để bước vào cuộc đời mới-không có nhau bên cạnh. Tôi nhớ là vì đây cũng là dịp kỉ niệm lớp tôi chia tay, chia tay trong những giọt nước mắt mà chẳng hiểu sao mình khóc, để rồi mãi đến năm, mười năm sau mới nhận ra đó chính là những giọt nước mắt, những cái ôm hôn, bắt tay li biệt cái giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời, li biệt những người bạn mà sau này có khi chẳng bao giờ ta còn gặp lại. Xem xong phim bạn tôi có hỏi, rút cục tên phim&lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt; có nghĩa gì? Quả thực tôi cũng không rõ, và cũng chẳng muốn đoán già đoán non khi mà cái sự giản dị của bộ phim có lẽ cũng không buộc khán giả phải làm cái việc như vậy. Chỉ mong là những ai đã từng có một &lt;em&gt;tháng Sáu&lt;/em&gt; cuối cùng của tuổi học trò - như tôi, hoặc đang tận hưởng những ngày cuối cùng trong đời học sinh - như những cô cậu khóc lóc chia tay được chụp ảnh đầy trên báo mạng, hãy đi xem bộ phim này để rồi lưu giữ cho mình một chút kỉ niệm trong sáng của thời học sinh. Tôi nhớ sau khi tốt nghiệp cấp III lớp tôi có đi xem bộ phim &lt;em&gt;Tuổi dậy thì&lt;/em&gt; (&lt;em&gt;Change&lt;/em&gt;) của Hàn Quốc ngoài rạp Quốc gia, một phim hài vui vui kiểu Hàn mà nội dung tôi cũng không còn nhớ rõ, nhưng đến tận bây giờ khi ai đó nhắc đến tên phim này, tôi vẫn thấy chút gì đó bùi ngùi khi nghĩ về những tháng ngày đẹp đã không bao giờ còn quay trở lại. Hy vọng &lt;em&gt;Dành cho tháng Sáu&lt;/em&gt; cũng sẽ làm được điều đó - giúp những cô cậu đang chia tay có được chút kỉ niệm “để dành” cho sau này khi nghĩ về thời học sinh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/23425924350</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/23425924350</guid><pubDate>Sat, 19 May 2012 01:04:00 +0700</pubDate><category>movie</category><category>life</category><category>diary</category></item><item><title>I have always thought that
We didn’t meet, we found each...</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m2yjewd8x11qz4d4bo1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;I have always thought that&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;We didn’t meet, we found each other.&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/22267020265</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/22267020265</guid><pubDate>Thu, 03 May 2012 02:11:45 +0700</pubDate><category>life</category><category>I me myself</category><category>You</category></item><item><title>NY? hmmm?</title><description>&lt;a href="http://9gag.com/gag/3992026"&gt;NY? hmmm?&lt;/a&gt;: &lt;p&gt;&lt;img height="842" src="http://d24w6bsrhbeh9d.cloudfront.net/photo/3992026_700b.jpg" width="700"/&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/21854155331</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/21854155331</guid><pubDate>Thu, 26 Apr 2012 23:58:37 +0700</pubDate><category>pic</category></item><item><title>
Nông thôn có nỗi buồn của nông thôn. Thành thị có nỗi buồn của thành thị. Tưởng là thế. Cho nên ở...</title><description>&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;Nông thôn có nỗi buồn của nông thôn. Thành thị có nỗi buồn của thành thị. Tưởng là thế. Cho nên ở nơi này ngóng vọng về nơi kia. Nhưng thật ra, chẳng có nơi nào là đáng buồn. Chỉ có con người buồn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Quay trở lại nơi này, thấy nhiều bạn chỉ 16-17 tuổi, tuổi dùng Tumblr ngày càng trẻ. Mình loanh quanh xem chỗ này chỗ kia, thấy nhiều bạn viết tâm trạng thế, kiểu già dặn, kiểu từng trải, kiểu quằn quại đau đớn. Xong lật thêm mấy trang nữa mới phát hiện ra các bạn còn chưa đến 20 tuổi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chẳng hiểu các bạn buồn cái gì? Gia đình các bạn không hạnh phúc ư? Bố mẹ các bạn bỏ mặc không đoái hoài đến các bạn ư? Hay có ai đó phản bội niềm tin chân thành của các bạn? Hay tình yêu của các bạn, các bạn bắt buộc phải hi sinh? Các bạn có phải vật lộn tự kiếm tiền, có phải tự tính xem mỗi ngày mình nên tiêu bao nhiêu để mỗi đêm đi ngủ không thấy đói? Người nhà các bạn ốm đau bệnh tật, toàn những bệnh nan y, tốn kém tiền của không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chắc chắn là không. Vậy thì kêu gào cái gì? Ra cái vẻ tâm trạng xám xịt làm cái gì? Cái tuổi 17-18-19-20 ấy, sao không vui? Sao không tận hưởng hạnh phúc trong khi cuộc sống của các bạn may mắn đủ đầy như vậy?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Những nhóc con 17-18 tuổi tỏ vẻ như mình có tâm hồn của một cô gái 27-28 bằng những đoạn viết lủng củng giả tâm trạng, bằng những trích dẫn triết lý thối trong những tiểu thuyết diễm tình hiện đại made in China, bằng những nickname sặc mùi Hán giả sâu sắc cá tính kiểu Mộc Miên, San San, Lim Lim, Khiết này Khiết nọ&amp;#160;: Thật nực cười! Thật nham nhở! Thật phí phạm!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Các bạn có bao giờ nghĩ rằng: có những người chẳng mong ước điều gì cao vời hơn chính những điều mà các bạn đang có hay không? Tuổi trẻ. Gia đình êm ấm. Được đi học. Có cơm ăn áo mặc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Các bạn may mắn như vậy, sao còn chối bỏ may mắn của mình, để khoác lên cuộc đời các bạn một tấm áo choàng sũng nước (thật ra là do các bạn nhúng nó dưới vòi hoa sen trong phòng tắm sạch sẽ của nhà mình chứ chẳng phải tại các bạn đã đứng hàng giờ đội mưa ngoài đường)?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Những người gặp mưa bão, những người run rẩy hứng chịu tường đợt mưa buốt giá táp thẳng vào mặt và kiên trì chống chọi đợi cơn gió đi qua - những người đó, họ sẽ không viết về nỗi đau như cách các bạn viết. Bởi vì nỗi đau của họ là thật. Còn các bạn chỉ là một thứ &lt;strong&gt;“giả tâm trạng”&lt;/strong&gt; không hơn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu chưa từng &lt;strong&gt;thật sự&lt;/strong&gt; gặp những chuyện khiến tim các bạn đau thắt đến nỗi chỉ muốn chết cho xong thì hãy lấy làm mừng và trân trọng những năm tháng phổ thông trung học và cả những năm đại học của các bạn nữa, đó là khoảng thời gian nên sống đúng với tuổi trẻ của mình, tận hưởng những điều may mắn mà cuộc sống dành cho mình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tự bi kịch hóa cuộc sống&lt;/strong&gt; của mình là một điều hoàn toàn không nên làm. Cái bi kịch thật sự của cuộc đời, mình chắc chắn ở độ tuổi các bạn, với hoàn cảnh gia đình quá êm đềm như của các bạn, các bạn hoàn toàn chưa hiểu được nó kinh khủng đến như thế nào đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Vậy thì đừng tỏ ra bị kịch, nếu như các bạn chưa từng trải qua bi kịch. Hãy nói về tuổi trẻ, về hạnh phúc, về may mắn mà các bạn đang có - có một cách thật sự, không cần tự vẽ vời nên. Được sống êm đềm bình yên, sống đúng với tuổi của mình là một diễm phúc tối thượng không phải ai cũng có. Tại sao lại khoác lên cho mình những tấm áo giả buồn, giả từng trải quá rộng như vậy? Có gì hay ho đâu?&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&amp;#8212;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Như này, bi kịch hóa bản thân là cái trò quá thường gặp ở các bạn trẻ bây giờ rồi. Các bạn tự vẽ ra bi kịch, khoác nó lên người, lâu dần chính các bạn cũng tin mình là 1 người đầy bi kịch thật &amp;lt;&amp;#8212; đây là cái nguy hiểm nhất. Nên ai đụng vào, nói gì, các bạn cũng nhảy lên như thật. Tuổi 16-17-20&amp;#160;mà gia đình đầy đủ, đủ ăn đủ mặc, ko bị ngược đãi, thì có cái quái gì đau khổ đến tối đen như chị Dậu thế nào? Đừng có bắt chước Haruki Murakami vì các bạn chưa đủ tầm đâu, buồn cười lắm :)) Buồn bã thất vọng là một chuyện, ai chả có lúc, nhưng bi kịch là một chuyện hoàn toàn khác nhé. Đến sau 20 tuổi mà cuộc đời vẫn là một số 0 tròn trĩnh (như mình này :)) ) thì (thỉnh thoảng) hẵng kêu. Chẹp. &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img height="546" src="http://d24w6bsrhbeh9d.cloudfront.net/photo/3716456_700b.jpg" width="486"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thêm cái hình cho đậm chất troll =)) Còn cái nữa gì mà: Bạn tuổi teen và bạn bị tự kỷ. You must be so unique. =)) mà tìm lại mãi ko ra, buồn quá =)&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/21850233917</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/21850233917</guid><pubDate>Thu, 26 Apr 2012 22:20:00 +0700</pubDate><category>life</category></item><item><title>
&amp;#8220;Hanako không hiểu. Lúc này, tôi chắc chắn là Hanako không hiểu. Về lớp trầm tích của những...</title><description>&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&amp;#8220;Hanako không hiểu. Lúc này, tôi chắc chắn là Hanako không hiểu. &lt;strong&gt;Về lớp trầm tích của những khoảnh khắc diệu kỳ và hạnh phúc không thể tin nổi trong cuộc sống hằng ngày khi chia sẻ cuộc đời mình với một người đàn ông.&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;Chẳng hạn như thức dậy vào một buổi sáng mùa đông và thấy Kengo ngay trước mắt. Hay cảm giác yên lòng khi quắp đôi chân lạnh giá của mình vào chân anh, đôi chân khỏe mạnh, ấm áp và tràn đầy sinh lực. Kính cửa sổ mờ mờ. Trong vài phút, thời gian như ngừng trôi.&lt;br/&gt;Như cú điện thoại gọi từ nhà ga. Giọng của Kengo khi đi làm về.&lt;br/&gt;Như những lần chúng tôi làm tình vào buổi trưa Chủ nhật. Mắt chập chờn mở ra sau giấc ngủ muộn, chúng tôi uể oải làm tình vài bận rồi cứ vậy mà chìm tiếp vào giấc ngủ. Khi thức dậy cũng đã chiều, cả hai đều đói ngấu, thế là chúng tôi tới tiệm mì gần nhà. Chiếc ti vi trên bàn, con búp bê cầu phúc phủ một lớp bụi mờ, cổ tay chiếc áo da của Kengo đã sờn mòn vì anh quen ngồi chống tay lên má, mùi nước sốt ấm sực từ nước hầm xương.&lt;br/&gt;Hanako không hiểu.&lt;strong&gt; Đó không phải là những điều ta cứ muốn là được.&amp;#8221;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/21789332881</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/21789332881</guid><pubDate>Thu, 26 Apr 2012 00:15:00 +0700</pubDate><category>book</category><category>I me myself</category><category>alone</category><category>life</category><category>You</category></item><item><title>Hà Nội ơi chờ nhé. 1 tuần nữa bọn mình về rồi.</title><description>&lt;p&gt;Hà Nội ơi chờ nhé. 1 tuần nữa bọn mình về rồi.&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/21441906944</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/21441906944</guid><pubDate>Sat, 21 Apr 2012 00:28:36 +0700</pubDate><category>diary</category><category>I me myself</category><category>life</category><category>You</category></item><item><title>
&amp;lt;Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập...</title><description>&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&amp;lt;Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức…&amp;gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: đội cẩn thận&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: dạo này&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: đi Việt Đức&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: anh hay gặp&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nhiều trường hợp&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: theo đúng nghĩa đen&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nữa&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: hôm trc&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: ở Việt Đức&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nên hơi nhạy cảm&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: có 1 cậu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: tai nạn xe máy&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: thế rồi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: các cô dì chú bác&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: não chết rồi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cứu thế nào được&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: tức là&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cậu ý chỉ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: thế là xuất huyết não&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: làm não sưng phù lên&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: mất chức năng -&amp;gt; chết não&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: phổi vẫn thở tốt&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: thế rồi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: ko cho vào&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: bác ý ko khóc được&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nhìn nó&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: 1 lúc&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: bác ý nói với nó&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: “dậy đi con”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: “dậy đi về với bố”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: thế nó không dậy nữa à&amp;#160;?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: chẳng nói gì nữa&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: chẹp&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: anh thấy&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: liệu mình có ân hận ko&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: khá là day dứt&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: người chết thì an lành&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: chỉ day dứt người sống&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: bác ý còn bảo&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: anh lấy ống nghe&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: đưa cho bác ý&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: từ hồi đi viện đến h&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko&amp;#160;?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: trước cái chết&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: anh cũng nhận ra&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: những lúc như thế&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: không thấy đám bạn đâu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: quanh mình&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: chỉ có gia đình&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: chắc không đến kịp&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: hoặc sợ quá không đến&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko&amp;#160;?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/22266559443</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/22266559443</guid><pubDate>Thu, 19 Apr 2012 14:54:00 +0700</pubDate><category>life</category></item><item><title>hớn hở vãi :))</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m2j6p90HNv1qc46qho1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;hớn hở vãi :))&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/21155203985</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/21155203985</guid><pubDate>Mon, 16 Apr 2012 00:17:33 +0700</pubDate><category>pic</category><category>You</category><category>I me myself</category><category>diary</category></item><item><title>haha =)
cắt tóc này nhìn sáng sủa tử tế quá =) :x</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_m2a47bftMH1qc46qho1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m2a47bftMH1qc46qho2_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m2a47bftMH1qc46qho3_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;p&gt;haha =)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;cắt tóc này nhìn sáng sủa tử tế quá =) :x&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/20855517225</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/20855517225</guid><pubDate>Wed, 11 Apr 2012 02:45:00 +0700</pubDate><category>pic</category><category>You</category><category>I me myself</category></item><item><title>
Phụ nữ là để yêu, chứ không phải để hiểu.

Mình thấy đàn ông cũng chẳng khác gì. Càng hiểu càng...</title><description>&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;Phụ nữ là để yêu, chứ không phải để hiểu.&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Mình thấy đàn ông cũng chẳng khác gì. Càng hiểu càng thấy mệt, càng biết càng thấy chán. Chắc cứ nhắm mắt mà yêu cho lành.&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/20668375434</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/20668375434</guid><pubDate>Sun, 08 Apr 2012 03:04:00 +0700</pubDate><category>diary</category><category>I me myself</category><category>life</category><category>alone</category></item><item><title>Midori: But when you take me, you take only me. And when you hold me in your arms, you think only about me. Is that clear? &#13;</title><description>Midori: But when you take me, you take only me. And when you hold me in your arms, you think only about me. Is that clear? &lt;br /&gt;&#13;
Toru: I understand exactly.&lt;br /&gt;&#13;
Midori: I don't care what you do to me, but I don't want you to hurt me. I've had enough hurt already in my life. More than enough. Now I want to be happy.</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/20581716319</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/20581716319</guid><pubDate>Fri, 06 Apr 2012 17:26:29 +0700</pubDate><category>book</category><category>movie</category><category>You</category><category>I me myself</category><category>life</category></item><item><title>500 days of [Autumn]</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_lz6n1v01iJ1qaobbko1_500.png"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;500 days of [Autumn]&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/20581705635</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/20581705635</guid><pubDate>Fri, 06 Apr 2012 17:25:55 +0700</pubDate><category>pic</category><category>movie</category><category>You</category><category>I me myself</category></item><item><title>
I believe in Karma what you give is what you get returnedI...</title><description>&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://assets.tumblr.com/swf/audio_player_black.swf?audio_file=http://www.tumblr.com/audio_file/20517507193/tumblr_m1zxngi7FE1qc46qh&amp;color=FFFFFF" height="27" width="207" quality="best" wmode="opaque"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;I believe in Karma what you give is what you get returned&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;I believe you can’t appreciate real love ‘til you’ve been burned&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;I believe the grass is no more greener on the other side&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;I believe you don’t know what you’ve got until you say goodbye.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Thật là chẳng liên quan nhưng cả chiều nay trong đầu cứ quay quay 2 bài này. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Chiều buông rã rời &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Ru lòng thôi mơ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/20517507193</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/20517507193</guid><pubDate>Thu, 05 Apr 2012 14:47:00 +0700</pubDate><category>music</category><category>I me myself</category><category>alone</category><category>life</category></item><item><title>Taken with instagram
Quà 500 ngày ♥ Bạn Docomo trắng tinh thay...</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m1zvpzYwHU1qc46qho1_r1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;Taken with &lt;a href="http://instagr.am"&gt;instagram&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Quà 500 ngày &lt;span&gt;♥&lt;/span&gt; Bạn Docomo trắng tinh thay vỏ sau màu hồng phấn kawaii cực kyyyỳ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và quà 8/3 của mình là 1 cái tủ lạnh (sau đấy là máy giặt). Có vẻ như 2 bạn trẻ càng ngày càng lãng mạn..&lt;br/&gt;&lt;strike&gt;&lt;em&gt;tự nhiên liên tưởng đến Desperate Housewives =)&lt;/em&gt;&lt;/strike&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;♥ Happy our Anniversary ♥&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/20516660498</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/20516660498</guid><pubDate>Thu, 05 Apr 2012 14:05:00 +0700</pubDate><category>pic</category><category>diary</category><category>I me myself</category><category>You</category></item><item><title>Nhìn một người ngủ một giấc dài, bình yên ngay bên cạnh thật sự là một cảm giác rất lạ. Dù đã rất...</title><description>&lt;p&gt;Nhìn một người ngủ một giấc dài, bình yên ngay bên cạnh thật sự là một cảm giác rất lạ. Dù đã rất lâu và rất nhiều lần thì cảm giác ấy vẫn vậy. &amp;#8220;Khuôn mặt này, những đường nét này, mái tóc này.. con người này có phải thuộc về mình không?&amp;#8221;&lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/20056143681</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/20056143681</guid><pubDate>Wed, 28 Mar 2012 15:53:39 +0700</pubDate><category>I me myself</category><category>You</category><category>life</category></item><item><title>Mình đã từng quay cuồng khờ dại bám theo một người - first love....</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m0q0tkEgYi1qaobbko1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;Mình đã từng quay cuồng khờ dại bám theo một người - first love. Quen nhau 3 năm, vài ngày/vài tuần lại chat chit, blog, thỉnh thoảng nhắn tin, gặp riêng đếm đc trên đầu ngón của một bàn tay. &lt;strong&gt;Không biết gì về những điều đang diễn ra trong cuộc sống thật của nhau cả.&lt;/strong&gt; Nhưng 17 tuổi, có một người để thương, để nhớ, để chia sẻ những câu thơ hay những bài hát tình cảm ngập tràn, để viết vu vơ “All I need is you being by my side”, có lẽ là đủ cho cái gọi là “tình yêu”.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;First love thích mình, vì mình lạ lạ, dễ thương, “không giống những đứa con gái anh hay gặp”, nhưng không yêu, hay&lt;strong&gt; không thể yêu&lt;/strong&gt;. Có một thời gian bọn mình nói chuyện nhiều (chỉ là nhiều hơn cái mức vài tuần/lần :)) ) first love cũng thử làm vài chuyện như dẫn mình đi chơi, mua quà, nhẹ nhàng nắm tay hay dựa vào vai. Với mình như thế là quá đủ. Đến mấy tháng sau mình vẫn lâng lâng, ngây ngất vì cái chạm nhẹ vào bàn tay ấy. Trong tiểu thuyết lãng mạn và phim truyền hình sướt mướt, đấy là bằng chứng của một tình yêu để đời, số phận sắp đặt, không bao giờ quên được còn gì. Mình háo hức lắm, chủ động liên lạc nhiều hơn, nhưng đáp trả lại  vẫn là sự hờ hững quen thuộc. Một thời gian ngắn sau, first love có người yêu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mình phải tự nhận mình là một đứa trẻ ngoan :)) Không khóc lóc, vòi vĩnh, ăn vạ :) mình chỉ đơn giản không bao giờ liên lạc với first love nữa. Lúc đó mình chưa hiểu nhiều, chỉ là bản tính tự ti làm mình luôn nghĩ mình ko có gì hay ho cả, ai yêu được mới là lạ, nên chấp nhận ngoan ngoãn vậy thôi. &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rồi mình lớn dần lên, cặp kè linh tinh đôi ba bận thì có, nhưng yêu - thì không. Nên mình có nhiều thời gian để quan sát những người xung quanh, quen thân có, xa lạ cũng có, rồi ngẫm nghĩ. Thì ra không phải chỉ mình mình đau khổ vì kiểu tình cảm đó. Gần như ai cũng vậy. &lt;strong&gt;Nghĩ là yêu&lt;/strong&gt;, một người chỉ liên lạc đôi khi. &lt;strong&gt;Nghĩ là số phận&lt;/strong&gt;, với những mẩu kỷ niệm rơi vãi. Trong khi những gì họ biết và họ có với người đó còn chẳng bằng một người bạn hết sức bình thường. &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mà có còn bé nhỏ gì nữa đâu, 22-24 tuổi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mình biết, đó là những người sống trong ảo tưởng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;~&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;chợt nghĩ thế. viết tiếp sau. sáng nay mở mắt ra không thấy anh đâu, thế là dậy luôn không sao nằm được nữa. &lt;/p&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/19620109604</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/19620109604</guid><pubDate>Tue, 20 Mar 2012 15:14:00 +0700</pubDate><category>pic</category><category>life</category><category>I me myself</category><category>You</category><category>alone</category></item><item><title>Photo</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_ly9yz1DTCf1r5sebto1_500.gif"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/19515000974</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/19515000974</guid><pubDate>Sun, 18 Mar 2012 22:39:03 +0700</pubDate><category>pic</category><category>movie</category><category>You</category><category>I me myself</category></item><item><title>
&amp;#8220;Trên đường đi, tôi suy nghĩ rất nhiều, nhiều lắm. Vừa đi nước mắt vừa rơi. Sau này mỗi khi...</title><description>&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&amp;#8220;Trên đường đi, tôi suy nghĩ rất nhiều, nhiều lắm. Vừa đi nước mắt vừa rơi. Sau này mỗi khi đi đường tôi lại tự hỏi: Một ngày có bao nhiêu người đàn bà vừa đi vừa khóc vì một người đàn ông?&amp;#8221;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/19469433415</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/19469433415</guid><pubDate>Sun, 18 Mar 2012 03:27:10 +0700</pubDate><category>quote</category><category>life</category><category>alone</category><category>I me myself</category></item><item><title>
&amp;#8220;Mình không bằng con ếch, vì con ếch biết tin vào cảm giác của bản thân nó, còn mình lại đi...</title><description>&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&amp;#8220;Mình không bằng con ếch, vì con ếch biết tin vào cảm giác của bản thân nó, còn mình lại đi tin vào người khác.&amp;#8221;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://rinangela.tumblr.com/post/19469167338</link><guid>http://rinangela.tumblr.com/post/19469167338</guid><pubDate>Sun, 18 Mar 2012 03:22:06 +0700</pubDate><category>quote</category><category>life</category><category>alone</category></item></channel></rss>

